Trong phòng truyền ra một tiếng kinh ngạc.
Một đệ tử lảo đảo chạy về phía ta.
「Đại sư huynh! Tìm thấy người rồi.」
Trong lòng ta tuy ung dung tự tại, nhưng vẻ mặt lại vô cùng lo lắng.
「Mau đi bẩm báo Sư tôn đi, nói với ta làm gì!」
Đệ tử kia có chút do dự.
Dường như muốn ta đi, nhưng ta quát lên một tiếng giận dữ cắt ngang suy nghĩ của hắn.
「Đi mau!」
Hắn vội vàng đáp lời, chạy vụt đi.
Tô Khinh Khinh mặt đỏ bừng từ cửa bước ra.
Y phục hắn chỉnh tề, trong mắt sáng lấp lánh, ngượng ngùng nói:
「Ta... ta cũng không muốn để bọn họ tranh giành ta.」
Khóe miệng ta giật giật, nhưng vẫn chắp tay chúc mừng:
「Chính vì tư thái tiên nhân của ngươi mới khiến bốn người đó nhớ mãi không quên.」
Nói xong, ta khom lưng đi nhanh ra xa.
Ta cảm nhận được khí tức của bọn họ đang lao nhanh đến.
Lui vào chỗ tối, ta thấy bọn họ vội vàng vây quanh Tô Khinh Khinh.
Ta không nhìn thêm nữa.
Ta nhanh chóng chạy đến nơi đệ tử tụ tập.
Nhắm thẳng vào tên đệ tử luôn lén lút chế giễu ta.
Thù này không trả còn đợi đến khi nào?
Ta vốn chẳng phải người quang minh lỗi lạc gì.
Ra chiêu hiểm, mặc kệ ba bảy hai mươi mốt.
Đánh chính diện không lại thì dựa vào pháp khí đập c.h.ế.t hắn.
Từng luồng ánh sáng pháp thuật từ đằng xa truyền đến.
Bốn người họ đánh nhau rồi.
Và ta, ta cũng mang theo băng sương giáng một quyền vào mặt tên đệ tử kia.
Cũng không quên bồi thêm một cú đá vào chỗ yếu hại của hắn.
Tất cả đệ tử đều nhìn thấy.
Ta đánh xong liền chạy, chạy đến chỗ Chưởng môn xin tội.
「Đệ tử Lục An hành động theo cảm tính, ẩu đả đồng môn sư đệ, đệ tử nguyện chịu phạt!」
Chưởng môn là một lão tiên nhân râu tóc bạc phơ, phong thái tiên phong đạo cốt.
Y vốn đang đau đầu vì bốn người kia đánh nhau trên Lăng Tiêu Tông.
Thấy ta, y dùng ngón tay chọc vào trán ta mấy cái.
「Ngươi đó, ngươi! Muốn đánh cũng tìm chỗ không người mà đánh chứ!」
「Ta cũng đâu có thật sự đi điều tra.」
Ta biết y không muốn trị tội ta.
Chỉ là bây giờ sẽ chọn đánh trống lảng, nhốt ta vài ngày là xong.
Y là người đối xử với ta như người nhà.
Ta ngước mắt lên, không gọi y là Chưởng môn nữa.
「A thúc, lần này người phải phạt con, hơn nữa phải là phạt xuống núi.」
Chưởng môn ngước mắt nhìn những người đang đánh nhau trên trời.
Quay đầu lại thở dài với ta.
Dường như đã nhìn thấu được điều gì đó.
Y nói với ta:
「Ngươi đó, cẩn thận một chút, đừng để bị bắt.」
Y đưa tay vào linh nang của mình, lấy ra một kiện pháp khí.
「Cầm lấy, pháp khí Thiên cấp, bọn họ sẽ không tìm thấy ngươi đâu.」
Ta vui vẻ chìa tay ra nhận lấy, không cần khách khí với A thúc nhà mình.
Lúc đi, ta nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt của A thúc.
「Sao lại kế thừa cái khả năng họa thủy của mẫu thân ngươi chứ?」
