Một cáo thị được công bố chỉ sau vài khắc trong lúc bọn họ đánh nhau.
【Đại đệ tử Lục An ẩu đả đồng môn, xét thấy tình huống ác liệt, phạt xuống núi lịch luyện ba năm.】
Bước đi trên đường, ta nghe thấy tiếng chế giễu của tên đệ tử luôn không ưa ta.
「Xem ra người thân cũng chẳng giúp được gì cho ngươi mà.」
Ta khẽ hừ một tiếng, vung nắm đấm.
「Ta đây không ngại có thêm một tội danh đâu!」
Cả trường yên tĩnh.
Ta vác theo bọc đồ đã sớm thu dọn xong.
Bên trong có vài bộ quần áo và thoại bản.
Linh nang đựng pháp khí vẫn treo trên thắt lưng ta.
Ta nhanh chóng thu dọn, cố gắng tránh xa khỏi chiến trường trung tâm.
Cẩn thận men theo con đường nhỏ trên núi đi xuống.
Cho đến khi bóng dáng những kẻ đang đánh nhau dần biến mất.
Ta mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù trong lòng vẫn còn chút bất an.
Nhưng nói chung cũng đã an tâm hơn.
