THÂN LÀ THƯ ĐỒNG, BỊ THÁI TỬ ÂM U TÀN TẬT QUẤN LẤY

Chương 13

Ta cùng gia đình rời khỏi kinh thành, tìm một cái sân nhỏ ở vùng sông nước.

Lão cha ta thì nhàn rỗi vô cùng, trồng rau, chọi gà, mặc dù rau đều bị úng, gà đều đã chết.

Tỷ tỷ thì dạy người ta luyện võ, huynh trưởng làm ăn buôn bán nhỏ.

Mẫu thân ngày ngày mày mò các món ăn kỳ quái.

Nguyên Bảo cứ trêu chọc Giang Châu, "meo meo", "chiu chiu" cãi nhau ầm ĩ.

Cuộc sống bây giờ, rất tốt.

Thế nhưng theo ngày tháng trôi qua, ta cầm miếng ngọc bội, trong lòng càng lúc càng bất an, thường xuyên nhớ đến Triệu Thần.

Chân hắn có còn đau không.

Tính khí có còn không tốt không.

Có nhớ chim nhỏ không, có nhớ Nguyên Bảo không, có nhớ ta không.

 

back top