Mùa đông.
Ta khoác chiếc áo bông dày cộp, ôm theo mấy đồng tiền mẹ cho, ra chợ mua chỉ thêu mà mẹ chỉ đích danh.
Đúng lúc này, mấy người trông giống thương nhân ở quán trà bên cạnh đang lớn tiếng bàn tán.
【Nghe nói chưa, kinh thành xảy ra chuyện lớn rồi】
【Còn ai vào đây nữa? Chính là vị ở Đông Cung kia chứ gì, nghe nói bị thương rất nặng, liệu có qua được mùa đông này không còn khó nói】
【Chậc, thật là, tuy nói không được thánh tâm, nhưng dù sao cũng là...】
【Suỵt! Nói nhỏ thôi! Không muốn cái đầu nữa hả】
Những lời sau đó, ta không nghe rõ một chữ nào nữa.
Chỉ cảm thấy đột nhiên không thở được.
Trở về nhà, ta cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng ăn uống không biết vị gì, hồn vía để đâu đâu.
Cha mẹ chỉ nghĩ ta bị cảm lạnh, giục ta nghỉ ngơi sớm.
Triệu Thần bị thương nặng đến mức nào, nguy hiểm đến mức nào.
Ta nhất định phải biết.
Ý niệm vừa nảy sinh, liền không thể đè nén được nữa.
Nửa đêm, ta để lại một phong thư, thuê chiếc xe ngựa nhanh nhất, phóng về kinh thành.
Lính canh ở Đông Cung lại càng nhiều hơn.
Ta đi vòng quanh bức tường cao lớn, lòng như lửa đốt.
Trong lúc tuyệt vọng, chợt nhớ ra trước đây vì muốn con mèo béo Nguyên Bảo có thể lẻn ra ngoài chơi,
Ta đã lén lút nới lỏng vài viên gạch dưới góc tường phía tây bắc hẻo lánh nhất, sau đó dùng cỏ khô che đậy sơ sài, không biết còn ở đó không.
Cũng không còn quan tâm đến thể diện gì nữa.
Ta cắn răng, lao đến góc tường đó, bới tung lớp cỏ khô và mạng nhện.
Ta hầu như không chút do dự, vén vạt áo lên chui vào.
Cửa hang chật hẹp, đá vụn cọ vào người đau điếng, bụi bặm khiến ta muốn ho sặc sụa.
Nhưng ta hoàn toàn không để ý, chỉ muốn nhanh chóng gặp hắn, xác nhận hắn bình an vô sự.
Vừa mới bò vào, ta đã bị bắt.
"Lâm Vân Chu, lá gan ngươi lớn thật."
Là giọng của Triệu Thần.
Hắn khoác áo choàng đen, môi nhạt màu, trông gầy đi rất nhiều, cúi đầu nhìn ta đang ưỡn m.ô.n.g chui qua lỗ chó.
"Điện hạ!"
Ta nghẹn ngào, không màng đến cỏ khô bụi bặm dính đầy người, chẳng thèm suy nghĩ liền nhào tới ôm chầm lấy hắn.
Niềm vui sướng tột độ, cảm giác mất đi rồi tìm lại được, như thủy triều nhấn chìm mọi lý trí và e dè của ta ngay lập tức.
Triệu Thần ôm lại ta, vòng tay quanh eo ta, khẽ thở dài.
"Cái bản lĩnh nhào vào lòng người khác, quả nhiên là tiến bộ."
Ta được Triệu Thần ôm trong lòng vừa chua xót vừa đau lòng, ngẩng đầu lên, mắt đẫm lệ nhìn hắn từ trên xuống dưới.
"Điện hạ, thần lo c.h.ế.t người rồi, nghe nói người bị thương, bị ở đâu, rốt cuộc có nghiêm trọng không."
Ta luyên thuyên không ngừng, lo lắng vô cùng, hoàn toàn quên mất tôn ti phép tắc, chỉ hận không thể lập tức ấn hắn trở lại giường, kiểm tra kỹ lưỡng một lần mới an tâm.
