THÂN LÀ THƯ ĐỒNG, BỊ THÁI TỬ ÂM U TÀN TẬT QUẤN LẤY

Chương 2

Ai ngờ vừa bước vào cửa Thái tử, hắn đã đập vỡ chén trà, chỉ vì ta bước vào bằng chân trái trước.

Thái tử Triệu Thần hơn ta hai tuổi, hồi nhỏ trắng trẻo sạch sẽ, hễ bị trêu chọc là đỏ mặt, ta còn cưỡi hắn làm ngựa nữa.

Kể từ một tai nạn ba năm trước, hai chân hắn đã bị bệnh tật hành hạ.

Tính tình cũng ngày càng trở nên hung bạo, suốt ngày đóng cửa không ra ngoài, ốm yếu bệnh tật.

Nghe thấy tiếng đồ sứ vỡ tan, ta "bịch" một tiếng quỳ xuống đất, đầu gối trực tiếp chạm mạnh.

"Lâu ngày không gặp, lá gan của ngươi lại càng ngày càng nhỏ, chỉ lo lớn thêm thân thể, chẳng chịu lớn thêm đầu óc."

Triệu Thần ngồi trên xe lăn, bực bội "chậc" một tiếng, đôi mắt phượng nhìn ta đầy vẻ ghét bỏ.

Lòng ta uất ức, ngày thường ở nhà, chỉ có ta bày uy phong, làm gì có chuyện phải rơi vào tình cảnh thận trọng từng li từng tí như bây giờ.

Nhưng ngoài mặt, ta lại trở nên nịnh nọt, chân chó chạy tới bên cạnh Triệu Thần hầu hạ, bưng trà, rót nước, đ.ấ.m lưng cho hắn.

"Hôm nay ta vừa nhìn thấy Điện hạ, quả thực là anh minh thần võ, dung mạo sánh tựa Phan An. Ta nhất thời thất thần, mong Điện hạ đại nhân không chấp tiểu nhân, tha cho tiểu nhân lần này."

"Hừ, mồm mép đỡ đòn."

Triệu Thần dường như đã thấy vui vẻ hơn nhiều, ngoan ngoãn để ta vuốt lông.

 

back top