Sau bữa trưa, gia nhân khiêng tới một cái lồng làm bằng dây vàng.
Trong lồng là một con chim toàn thân trắng như tuyết, chỉ có viền mắt là một vệt đỏ kinh tâm.
Đó là loài Hồng Nhãn Bạch Tước quý hiếm, cực kỳ khó thuần dưỡng.
Thái tử mở cửa lồng, con chim nhỏ liền nhảy lên đầu ngón tay hắn, thân mật cọ cọ.
Ta vội vàng nịnh hót: "Điện hạ quả nhiên bản lĩnh phi thường, một loài chim quý khó thuần như vậy, hẳn đã tốn rất nhiều tâm sức."
Thái tử liếc nhìn ta một cái, rồi đưa chim nhỏ cho ta.
"Nếu đã vậy, cứ để ngươi chăm sóc."
Ta ngây người nhận lấy, con chim nhỏ khẽ mổ vào lòng bàn tay ta, nhồn nhột.
Trong phòng nhất thời tĩnh lặng, đúng lúc này, con chim nhỏ dường như bị hoảng sợ, bay loạn xạ tứ tung.
Ta vội vàng ghé sát lại dỗ dành nhẹ nhàng: "Tiểu tổ tông, ngươi an phận một chút, ta đi tìm thức ăn cho ngươi ngay đây."
Ai ngờ cửa lồng lúc nãy lại chưa đóng chặt, con Bạch Tước kia vụt bay ra, bay thẳng về phía cửa sổ đang mở.
Ta hồn xiêu phách lạc, lao tới muốn bắt lấy nó, nhưng chỉ kịp giật được một sợi lông đuôi.
Triệu Thần nhìn ta cười như không cười: "Lâm tiểu công tử, nên bồi thường như thế nào đây? Hay là ta làm một cái lồng, để ngươi làm con chim của ta đi~"
Nghe nói con chim nhỏ này là quà do Thục Phi đã khuất tặng cho Thái tử, hắn quý trọng vô cùng.
Đừng nói là bồi thường cả đời này, ngay cả kiếp sau, kiếp sau nữa ta cũng không đền nổi.
Đang suy tính xem liệu cả cửu tộc nhà ta có đủ để c.h.é.m đầu hay không.
Thì thấy con Bạch Tước kia xoay một vòng nhẹ nhàng trên không trung, lại duyên dáng đậu xuống bậu cửa sổ, nghiêng cái đầu nhỏ nhìn ta.
Triệu Thần cười khẽ: "Xem ra Giang Châu quả thực rất thích ngươi. Bổn cung cũng rất thích loại người đơn thuần như ngươi."
Ta nịnh hót: "Nhờ ơn Điện hạ yêu thích, chắc chắn là do tổ tông nhà ta tích đức."
Triệu Thần vừa lòng, liền ân chuẩn cho ta hầu hạ trong tẩm điện vào buổi tối.
