Mớ suy nghĩ hỗn độn dần được sắp xếp lại.
Mọi chi tiết dường như có thể kết nối với nhau.
Những vết thương thỉnh thoảng xuất hiện trên người Bách Dực Tinh, khiến người khác lầm tưởng cậu ấy lại đi đánh nhau.
Và hai tờ bệnh án kia.
Trong giây lát, m.á.u toàn thân tôi lạnh đi.
Tôi nên nhận ra sớm hơn...
Không màng đến ông chủ vẫn đang chậm chạp thối tiền.
Tôi quay người đột ngột, cắm đầu chạy.
Bỏ lại phía sau tiếng gọi gấp gáp của ông chủ.
Trời càng lúc càng tối.
Gió nóng không ngừng lùa vào cổ họng, vừa khô vừa khó chịu, thậm chí còn có mùi kim loại, nhưng tôi không dám dừng lại.
Rất nhanh, biệt thự nhà họ Bách xuất hiện trong tầm mắt.
Tôi dùng tốc độ chạy nước rút trăm mét, nhanh chóng lao đến cổng, rồi ầm ầm gõ cửa.
“Bách Dực Tinh! Mở cửa nhanh!”
Tôi liên tục gõ cửa, nhưng không có ai trả lời.
Tôi càng lúc càng hoảng sợ, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.
Bách Dực Tinh đã hứa với tôi...
Chúng tôi còn phải học cùng một trường đại học nữa.
Tôi không dám dừng lại, lực tay ngày càng mạnh.
Khi tôi không kìm được suy nghĩ lung tung, chuẩn bị đập cửa sổ xông vào, cánh cửa đột nhiên mở ra.
