TRỌNG SINH TRỞ LẠI NGÀY HOA KHÔI LỤC NGĂN KÉO CỦA TÔI, TÔI GIẬT BỨC THƯ TÌNH CHỈ TAY VỀ PHÍA ĐẠI CA HỌC ĐƯỜNG
Ngăn kéo của tôi bị hoa khôi của trường lục tung.
Chỉ sau một đêm, những bức thư tình tôi viết cho Bùi Mộ Dã đã được in ra hàng trăm bản, dán khắp mọi ngóc ngách trong trường.
Tất cả mọi người đều mắng tôi là đồ biến thái chết tiệt, thích đàn ông.
Thậm chí ngay cả Bùi Mộ Dã cũng không chịu nghe tôi giải thích, cậu ta sa thải bố mẹ tôi, và buộc tôi phải thôi học.
Vì mất đi nguồn thu nhập, mẹ tôi không có tiền mua thuốc, chẳng bao lâu đã bệnh nặng qua đời.
Còn bố tôi đi làm thuê ở một nhà máy bóc lột sức lao động. Do lỗi thao tác của đồng nghiệp, ông bị cuốn vào máy móc và qua đời tại chỗ.
Tôi vạn niệm câu hôi, gieo mình xuống vực sâu.
Lần nữa mở mắt, tôi đã trở về ngày mà hoa khôi lục ngăn kéo của tôi. Đối diện với sự nghi ngờ và ánh mắt lạnh lùng của mọi người.
Tôi giật lại bức thư tình, rồi chỉ tay về phía tên đại ca học đường đang ngồi trong góc.
“Đây là thư tôi viết cho bạn trai của tôi.”
