Ngày có thông báo trúng tuyển nghiên cứu sinh.
Lớp học vừa hay tổ chức hoạt động xây dựng tập thể.
Khi tôi và Bách Dực Tinh vừa bước vào phòng bao.
Đã có rất nhiều bạn học chúc mừng.
“Chúc mừng nhé, nghiên cứu sinh Thanh Đại!”
Đối diện với tín hiệu chủ động làm hòa.
Tôi lễ phép cười, không đáp lại.
Vì tôi biết rõ, sự tôn trọng muộn màng này chẳng qua là đổi lấy bằng danh hiệu của trường danh tiếng mà thôi.
Bùi Mộ Dã cũng có mặt.
Sắc mặt cậu ta có chút khó coi, bởi vì hơn một năm trước, tôi và cậu ta đã hẹn cùng nhau đi Kinh Đại.
Trong bữa tiệc, các bạn học bắt đầu chơi Thật lòng hay Thử thách.
Chưa đầy ba vòng, tôi xui xẻo bị chọn trúng.
Lập tức, có người bắt đầu hò hét.
Tôi nhận thấy Thẩm Vọng Thư đang nháy mắt với người khác, giây tiếp theo, có người nói: “Nếu là Thử thách, vậy thì hôn người bên trái ba giây đi.”
Người ngồi bên trái tôi...
Là Bách Dực Tinh.
Không khí lập tức trở nên sôi sục.
Âm thanh trong phòng bao ồn ào.
Bách Dực Tinh hơi nghe không rõ họ đang nói gì.
Thật lòng mà nói, tôi không muốn trở thành đối tượng bị vây xem, đặc biệt là trong tình huống do một người nào đó cố ý thúc đẩy.
Liếc nhìn Bùi Mộ Dã đang nắm c.h.ặ.t t.a.y và Thẩm Vọng Thư vẫn chưa chịu bỏ cuộc ở phía đối diện, tôi xoay mặt Bách Dực Tinh lại, nhắm đúng vị trí rồi chạm nhẹ rồi dứt ra ngay.
Không khí im lặng trong một giây.
Sau đó, tiếng la hét xung quanh suýt làm vỡ tung trời.
Bách Dực Tinh không hiểu chuyện gì xảy ra hơi sững sờ, cậu ấy không nói gì, chỉ đỏ mặt nắm tay tôi.
Không đợi ai tiếp tục buôn chuyện.
Bùi Mộ Dã đột ngột đập mạnh chiếc cốc trong tay, những mảnh vỡ văng tung tóe suýt cứa vào mắt cá chân của người bên cạnh.
Cậu ta mặt mày âm trầm.
“Quân Phù Nguyệt, đi ra đây với tôi.”
