Ngoại truyện
Góc nhìn của Bách Dực Tinh
1
Hình như từ nhỏ tôi đã không được chào đón.
Bị bố phớt lờ.
Bị người làm đối phó.
Bị người phụ nữ xa lạ đánh mắng.
Cho đến ngày sinh nhật tám tuổi.
Tai tôi hình như bị đánh đến có vấn đề.
2
Vì không nghe thấy.
Tôi bị bạn học bắt nạt từ nhỏ.
Họ nói tôi là thằng nhóc câm điếc không có mẹ.
Tôi đau lòng gào khóc ở nhà.
Nhưng, không có ai để ý đến tôi.
3
Khi tôi lớn lên.
Tôi bắt đầu hận bố tôi.
Nếu không mong đợi sự ra đời của tôi.
Vậy tại sao lúc đầu lại sinh ra tôi?
Đau, thật sự rất đau.
Tôi quyết định cho ông ta chín mươi chín cơ hội.
Nếu ông ta vẫn chứng nào tật nấy, tiếp tục trút giận lên tôi.
Vậy thì, lần thứ chín mươi chín.
Tôi sẽ kéo ông ta cùng chết.
4
Kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp cấp ba.
Tôi lại bị bố dùng dây nịt đánh.
Tôi lê thân thể đầy thương tích đến nhà người bạn duy nhất để tạm trú, không ngờ mở cửa ra.
Tôi nhìn thấy một cô gái tóc ngắn.
Cô ấy mở to mắt.
Tò mò nhìn chằm chằm vào tôi.
Không rõ lý do.
Tai tôi bỗng trở nên nóng ran.
5
Sau này nghe bạn tôi giải thích.
Cậu ấy không phải con gái.
Chỉ là vì chơi game thua.
Buộc phải nuôi tóc dài.
Tôi lắp bắp hỏi tên người ta.
Nhưng, người bạn đang bận chơi game không ngẩng đầu lên.
“Cậu ấy đi lấy hộp thuốc rồi, chắc lát nữa sẽ giúp cậu bôi thuốc, lúc đó cậu hỏi xem.”
6
Cậu ấy tên là Quân Phù Nguyệt.
Một cái tên rất hay, cũng rất dịu dàng.
Giống như chính con người cậu ấy.
Cậu ấy không hỏi vết thương của tôi là sao, chỉ nhẹ nhàng bảo tôi nên chú ý chống nắng và kiêng ăn.
“Nếu không sẽ để lại sẹo đấy.”
7
Mùa hè năm đó, ngày nào tôi cũng chạy đến nhà bạn tôi.
Quân Phù Nguyệt không thường xuyên đến.
Một tháng, tôi chỉ gặp cậu ấy hai ba lần.
Sau này, sắp khai giảng đại học.
Cả nhà bạn tôi cũng chuyển đến thành phố khác.
Tôi không tìm được cớ.
Chỉ có thể lén lút đi xem Quân Phù Nguyệt.
Cậu ấy đã cắt tóc ngắn.
Trông sạch sẽ và tươi mới.
Nhưng, bên cạnh cậu ấy có một người rất chướng mắt.
Quân Phù Nguyệt hình như thích cậu ta.
8
Ngày khai giảng.
Tôi kinh ngạc phát hiện...
Tôi và Quân Phù Nguyệt học cùng trường, cùng chuyên ngành, thậm chí là cùng lớp, tôi nghĩ, tất cả những điều này đều là định mệnh.
Tôi phấn khích bước vào lớp học.
Nhưng, hình như cậu ấy...
Đã quên tôi rồi.
9
Tôi chỉ nhớ ngày hôm đó.
Trong lớp rất ồn ào.
Thính lực của tôi hình như lại giảm sút.
Đợi tôi trở về ký túc xá.
Quân Phù Nguyệt xuất hiện trước mắt tôi.
Cậu ấy hỏi tôi có thể giả làm bạn trai cậu ấy không.
Trong khoảnh khắc đó, tôi chỉ cảm thấy...
Định mệnh hình như đã nghe thấy tiếng lòng tôi.
10
Cuộc đời tôi nếu nhìn kỹ thì đâu đâu cũng là vũng lầy.
Nhưng Quân Phù Nguyệt từ trên trời giáng xuống.
Kéo tôi ra khỏi đầm lầy.
Cậu ấy nói, cậu ấy sẽ luôn ở bên tôi.
...
Thực ra, so với sự ích kỷ của tôi.
Tôi càng hy vọng Quân Phù Nguyệt có thể hạnh phúc hơn.
Vì vậy, nếu việc tôi sống tốt.
Có thể khiến cậu ấy vui.
Tôi bằng lòng...
Mãi mãi sống theo hình dáng mà cậu ấy yêu thích.
END.
