Ta ngủ một giấc đến tận chiều.
Ánh mắt chạm phải Quý Vân, nhìn thấy nửa bên mặt sưng vù của y, ta mới phản ứng kịp.
Ta... ta làm chuyện đó giữa chừng thì ngủ mất.
Kéo chăn ra xem, trên người tuy có chút dấu vết, nhưng có thể khẳng định.
Hậu môn của ta đã được bảo toàn.
Ta cười ngượng ngùng: “À, ta không cố ý đâu, tại ta không ngủ cả đêm, mệt quá.”
Quý Vân bưng một bát cháo thịt đến, nhét vào tay ta.
“Ăn nhiều vào, ăn no ngủ đủ thì tối nay không cần ngủ nữa đâu.”
Khốn kiếp.
Đây là không định buông tha cho ta rồi.
Ta đưa cháo vào miệng với tinh thần từ biệt.
Uống liền ba bát trong sự bi phẫn, để làm lễ tế cho cái sự trinh tiết sắp mất của mình.
Quý Vân quả thật như lời y nói, từ khi trời tối đã kéo ta bắt đầu vật lộn.
Cầu xin cũng vô dụng.
Y chỉ chăm chăm làm kẻ đóng cọc.
Cái cọc có hỏng hay không ta không biết, nhưng cái huyệt thì chịu không nổi rồi.
Ta rất mong mình có thể ngất đi lần nữa.
Nhưng ban ngày ngủ quá nhiều, dù mệt đến mức không nhấc nổi ngón tay, ta vẫn không hề buồn ngủ chút nào.
Quý Vân hôn lên mí mắt ta.
“Sao vậy, vẫn chưa ăn no sao?”
Thấy y lại có vẻ muốn đút cho ta, ta lập tức bò ra xa.
“No rồi, ăn nữa là ói ra mất.”
Y lập tức kéo ta về, cười một cách gian tà.
“Vậy ngươi ói cho ta xem.”
Nói rồi còn ác ý ấn lên cái bụng căng tròn của ta.
Cảm nhận được dòng nước ấm, ta vội vàng kéo chăn trùm kín mít.
Nhìn cái gì mà nhìn?
Còn nhìn nữa hả? Nói ngươi đó!
Nhìn nữa là không qua kiểm duyệt đâu.
