XUYÊN ĐẾN NĂM ĐÓI KÉM, TA BÁN MÌNH CHO NHÀ ĐỒ TỂ ĐỂ LÀM NAM THÊ
Ta vốn là tiểu thiếu gia cành vàng lá ngọc trong gia tộc tài phiệt hiện đại, tay không xách nổi, vai không gánh nổi.
Nào ngờ, xuyên không vào thời loạn lạc đói kém này, ta lại trở thành kẻ lười biếng nổi tiếng khắp thôn.
Nhìn chum gạo đến chuột chạy qua cũng phải lắc đầu bỏ đi, nhìn ruộng đất cằn khô cuốc ba nhát cũng không động. Cả người ta như chết đi một nửa.
Vì miếng cơm manh áo, ta dùng một lạng bạc bán mình cho nhà lão đồ tể ở đầu thôn, làm nam thê cho hai huynh đệ nhà hắn.
Nhưng cả hai đều chẳng ưa gì ta.
Đại ca Triệu Hòe trong lòng có bạch nguyệt quang: “Ngươi dù có giả bộ giống y đến đâu, cũng chẳng phải là y.”
Nhị đệ Triệu Nham thì chê mông ta không đủ mềm mại, lại không thể sinh được con cái...
“Quả là đồ phí tiền nuôi dưỡng, giữ ngươi lại còn ích gì?”
Nhìn vẻ khinh miệt của bọn hắn, sớm muộn gì ta cũng bị tống cổ ra khỏi nhà.
Thế là, ta lại lén lút dùng một lạng bạc khác bán mình cho gã thợ săn ở cuối thôn.
