XUYÊN ĐẾN NĂM ĐÓI KÉM, TA BÁN MÌNH CHO NHÀ ĐỒ TỂ ĐỂ LÀM NAM THÊ

Chương 14

Tối hôm đó, tắm rửa xong nằm trên giường.

Nhìn thấy chiếc áo ngủ lỏng lẻo của ta, mắt Quý Vân sáng rực.

Y nhào tới như dã thú, hôn hít và gặm cắn ta.

Ta đá một cước: “Đừng làm loạn, đang bực mình đây.”

Y nhanh chóng dán lại, tay không biết từ lúc nào đã luồn vào trong.

Bàn tay chai sần lần mò lên hạt chocolate (đầu ngực), mang đến cho cơ thể ta một trận run rẩy.

Lần này ta trực tiếp đạp y xuống giường: “Đã bảo đừng làm loạn!”

Rồi lấy chăn quấn chặt mình, giữ vững lập trường.

Tối nay ta nhất định phải biết kẻ thứ ba đó là ai.

Thấy thái độ ta kiên quyết, Quý Vân rũ đầu, đáng thương co ro trong góc như một con ch.ó lớn thất sủng.

Ta đợi...

Đợi...

Không ngờ lại ngủ thiếp đi.

May mà tiếng lẩm bẩm của Quý Vân vẫn còn, chứng tỏ kẻ thứ ba vẫn chưa đi.

Ta vác con d.a.o chặt củi đã chuẩn bị sẵn ở cửa, xông ra ngoài.

“Dám lén lút tư thông sau lưng ta...”

Ơ? Người đâu?

Nhìn ngang ngó dọc, không thấy ai.

Chỉ có Quý Vân đang xách một cái xô nước, ngồi xổm bên cạnh một đống cây xanh.

Chẳng lẽ chạy mất rồi?

Vừa nãy còn nghe tiếng nói chuyện, chắc chắn chưa chạy xa.

Ta đang định đuổi theo thì bị Quý Vân kéo lại.

“Tiểu Cửu, giữa đêm hôm khuya khoắt ngươi làm gì vậy? Mau về phòng đi, ngoài này lạnh.”

Nghe thấy giọng y, sống mũi ta bỗng dưng cay xè.

Như thể nuốt một quả chanh, ngay cả dạ dày cũng thấy chua.

“Quý Vân, ngươi là đồ hỗn đản, dám lén lút tìm kẻ thứ ba.”

“Vừa mới bên nhau ngươi đã như vậy, có phải là đạt được rồi thì vứt bỏ không.”

Thấy ta rơi nước mắt, Quý Vân vội vàng ôm lấy ta.

Giải thích một cách vô cùng thành khẩn:

“Ta không có, đã có ngươi rồi, sao ta có thể tìm người khác, không ai sánh bằng ngươi.”

Ta khóc lớn, làm loạn một cách vô lý:

“Ngươi nói dối, hức, rõ ràng là có... Ngươi mỗi đêm đều hẹn hò lén lút với y/nàng ở đây, nói lời thì thầm, đừng tưởng ta không nghe thấy.”

Vì khóc quá gấp, ta không kìm được nấc lên.

Còn thổi ra một cái bong bóng nước mũi thật lớn.

Thật mất mặt, ta khóc càng dữ hơn.

Quý Vân hơi bất lực: “Ta thực sự không có, thật ra người nói chuyện với ta là... Hệ thống.”

???

 

 

back top