XUYÊN ĐẾN NĂM ĐÓI KÉM, TA BÁN MÌNH CHO NHÀ ĐỒ TỂ ĐỂ LÀM NAM THÊ

Chương 3

Nhà họ Triệu sống bằng nghề mổ và bán thịt heo.

Tuy gặp năm đói kém, nhưng so với nông dân cày cuốc vẫn tốt hơn nhiều.

Triệu Hòe mài d.a.o trong sân từ sáng sớm.

Tiếng “xoẹt xoẹt xoẹt” càng lúc càng gấp gáp.

Thấy ta bước ra khỏi phòng, hắn vung tay cắm phập con d.a.o xuống đất.

Sợ đến mức ta rụt cổ lại.

Nếu không biết lát nữa hắn phải g.i.ế.c heo, ta đã nghĩ hắn muốn g.i.ế.c ta để tiết kiệm khẩu phần ăn rồi.

“Ban ngày ban mặt trốn trong phòng ra thể thống gì?”

Giọng điệu mang theo sự tức giận khó nhận thấy.

Hắn tưởng ta muốn vậy sao?

Đâu phải, đều là do em trai hắn cố kéo ta lại.

Nhưng nhìn con d.a.o cắm dưới đất và nắm đ.ấ.m to như bao cát của hắn.

Ta thức thời không dám phản bác.

“Ta biết rồi, sau này sẽ không thế nữa.”

Thấy ta ngoan ngoãn như vậy, sắc mặt hắn mới dịu đi đôi chút.

“Cơm ở trên bàn, ăn xong thì sớm đi cắt cỏ heo.”

Ta đáp lời, nhưng vừa định đi thì hắn lại gọi giật lại.

Vẻ mặt hắn ta đột nhiên trở nên khó coi tột độ, hung hăng nhìn chằm chằm bộ y phục trên người ta.

“Ai cho phép ngươi mặc y phục của y?”

Ta liếc nhìn chiếc áo ngắn màu xanh lam đã cũ trên người.

Là mẹ Triệu đưa cho ta hôm qua, hóa ra là đồ cũ của Nghiêm Lâm.

Ta thầm đảo mắt khinh thường.

Nếu không vì miếng ăn này, ai thèm giả làm bạch nguyệt quang của hắn.

Nghiêm Lâm là con nuôi nhà họ Triệu.

Một năm trước được cha mẹ ruột tìm về.

Mẹ Triệu nhận thấy tâm tư của con trai mình, sợ hắn không buông được.

Mới mua ta, người có ba bốn phần giống Nghiêm Lâm, về làm thế thân.

Triệu Hòe vô cùng tức giận.

“Cởi ra...”

Thậm chí không chờ đợi được mà trực tiếp đưa tay ra tóm lấy ta.

Bàn tay to như cái cào sắt đặt lên vai ta, như muốn bóp nát xương vai.

Đau đến mức nước mắt ta chực trào ra, trong lòng tủi thân không thôi.

Trời đất ơi, tiểu gia ta đã bao giờ chịu khổ này.

Ở thời hiện đại, có đại ca nhị ca che chở, có phụ mẫu cưng chiều.

Ngay cả sao trên trời họ cũng sẽ hái xuống cho ta.

Thế mà bây giờ, vì một miếng ăn lại bị người ta chà đạp đến mức này.

Ta muốn về nhà.

Huhu...

Triệu Hòe sững lại một chút, lực trên tay cũng giảm đi.

Nhưng vẫn cứng rắn nói: “Cởi ra, đừng để ta phải nói lần thứ ba.”

Triệu Nham vừa ra khỏi phòng thấy cảnh này, đi nhanh đến.

Nắm lấy cánh tay Triệu Hòe.

“Đại ca thôi đi, y phục này hắn đã mặc rồi, dù có cởi ra Lâm ca cũng chê bẩn không cần nữa đâu.”

Triệu Hòe buông tay, ta ngã phịch xuống đất.

Đây đã là lần thứ mấy, hắn vì Nghiêm Lâm mà nổi giận với ta.

Lúc đầu là vì ta ở phòng của Nghiêm Lâm.

Nhà họ Triệu không phải gia đình giàu có, phòng ốc có hạn.

Mẹ Triệu đưa ta về, liền sắp xếp cho ta ở trong căn phòng trước đây của y.

Triệu Hòe biết được thì nổi cơn thịnh nộ.

Ném hết đồ đạc của ta ra ngoài cửa.

Nếu không vì khuôn mặt ta có chút giống Nghiêm Lâm, hắn quyết không cho ta bước chân vào nhà họ Triệu.

Nhìn tình hình hiện tại, việc tiếp tục ăn bám ở nhà họ Triệu xem ra không ổn rồi.

Với thái độ của hai huynh đệ này đối với ta, sớm muộn gì ta cũng bị tống cổ ra khỏi nhà.

Tuy nhiên may mắn thay, ngoài hai vị “phu quân” giá rẻ nhà họ Triệu này.

Ta còn có người thứ ba nữa.

 

 

back top