TRỌNG SINH TRỞ LẠI NGÀY HOA KHÔI LỤC NGĂN KÉO CỦA TÔI, TÔI GIẬT BỨC THƯ TÌNH CHỈ TAY VỀ PHÍA ĐẠI CA HỌC ĐƯỜNG

Chương 8

 

Quân Ngũ đã theo nhà họ Bùi hàng chục năm.

Ông tin rằng mình và gia chủ có tình cảm sâu sắc.

Thế nhưng, ông quên mất.

Nhà tư bản không có tình cảm.

Kiếp trước, sau khi nhà họ Bùi lấy cớ sa thải Quân Ngũ, họ không những không bồi thường theo cam kết N+1, mà còn dùng thủ đoạn ngăn cản ông nhận được tiền lương hưu đáng lẽ phải có.

Khi tôi chuẩn bị đi đòi lại công bằng.

Thật không may lại vô tình nghe thấy lời than phiền của phu nhân nhà họ Bùi.

“Cả nhà họ Quân quả thực không biết trời cao đất dày, chúng ta tốt bụng cho công việc, còn mua thuốc đặc trị đắt tiền cho mẹ nó uống, kết quả thằng nhóc đó lại dám nhắm vào con trai chúng ta, đáng đời cho họ phải nghèo khổ, đi khắp nơi cầu xin!”

Trong khoảnh khắc, tôi không thể phản bác.

Đúng vậy, nhà họ Bùi đối với chúng tôi coi như đã rất nhân nghĩa rồi.

Tất cả đều là lỗi của tôi...

Tôi không nên thích Bùi Mộ Dã.

Ngày hôm đó, tôi bàng hoàng quay về căn nhà thuê.

Vì đã dùng hết tất cả tiền tiết kiệm.

Mẹ tôi không có thuốc uống, nằm liệt giường.

“Đừng tự trách, mẹ không trách con.

“Mẹ chỉ trách mình, để con chịu nhiều khổ sở như vậy, không thể cho con cuộc sống như Bùi thiếu gia.”

Mẹ tôi nói, mười mấy năm trước, khi bà nhìn thấy tôi lúc nhỏ bị Bùi Mộ Dã cùng tuổi cưỡi như cưỡi ngựa.

Lòng bà đau như cắt, gần như không thở nổi.

Nhưng, bà không còn cách nào khác.

Gia đình họ Quân cần phải dựa vào nhà họ Bùi để sống.

 

 

back top