TRỌNG SINH TRỞ LẠI NGÀY HOA KHÔI LỤC NGĂN KÉO CỦA TÔI, TÔI GIẬT BỨC THƯ TÌNH CHỈ TAY VỀ PHÍA ĐẠI CA HỌC ĐƯỜNG

Chương 9

 

Quân Ngũ đã đến tuổi nghỉ hưu.

Quản gia từng tế nhị nói với ông về việc nghỉ hưu, nhưng ông lại nghĩ rằng mình vẫn có thể làm thêm vài năm nữa cho chủ.

Tôi cũng dần dần nhận ra.

Công việc của Quân Ngũ dần bị thay thế bởi tài xế trẻ mới đến, ông chỉ còn phụ trách đưa đón chúng tôi đi học.

Tôi thở ra một hơi thật sâu.

Gia đình chúng tôi nên tự giác từ sớm, cầm tiền lương hưu hậu hĩnh, đường hoàng rời khỏi nhà họ Bùi.

Bố mẹ tôi không chỉ có thể về quê dưỡng lão, mà tiền lương hưu hàng tháng còn hoàn toàn có thể trang trải chi phí thuốc men.

Hơn nữa, bốn anh chị em của bố tôi đều ở quê, bình thường còn có người chăm sóc.

Tôi cân nhắc kể lại suy nghĩ của mình cho Quân Ngũ.

Một lúc sau, ông lau mặt.

“Bố đều nghe theo con.”

Tôi biết ông đau lòng.

Nhưng sự thật là như vậy.

Nhà họ Bùi và nhà họ Quân.

Từ trước đến nay chưa bao giờ là một mối quan hệ bình đẳng.

 

 

back top