XUYÊN ĐẾN NĂM ĐÓI KÉM, TA BÁN MÌNH CHO NHÀ ĐỒ TỂ ĐỂ LÀM NAM THÊ

Chương 6

Triệu Hòe vẫn giận.

Đã mấy ngày không thèm để ý đến ta.

Ta cũng chẳng bận tâm, hắn không đến làm phiền ta là tốt nhất.

Chỉ là mỗi lần chọc giận hai huynh đệ này, mẹ Triệu đều sẽ cắt khẩu phần ăn của ta.

Thế nên, sáng nay ta lại không có cơm ăn.

Bị phạt giã cám gạo trong sân.

Chiếc chày giã cứ đập xuống một cách hờ hững, nhưng đôi mắt ta lại dán chặt ra ngoài cổng.

Đợi khi hai huynh đệ nhà họ Triệu ra ngoài đưa thịt, ta sẽ lén lút đi tìm Quý Vân.

Mấy ngày không gặp y, ta nhớ quá.

Nhớ món thịt kho tàu y làm, món canh chim bồ câu...

Chỉ là không hiểu sao gần đây y cứ thích gặm ta như chó vậy.

Cho xương thì không chịu, thật là phiền phức.

Triệu Nham không biết từ lúc nào đã đến, giật lấy chiếc chày trong tay ta.

“Cái kiểu giã của ngươi, gõ cả ngày cũng không vỡ được vỏ gạo.”

Toàn nói những lời châm chọc, thử đổi lại là ngươi một ngày không ăn xem sao.

Đói đến mức không còn sức để nói, ta quay mặt đi không thèm để ý đến hắn.

Chỉ hy vọng hắn nhanh chóng đi đi, đừng làm lỡ việc ta đi tìm người.

Triệu Nham lại nắm lấy ta, kéo ta vào phòng một cách thô bạo.

Không lẽ hắn lại muốn...

Cổ tay bị Triệu Hòe va vào vẫn còn đau âm ỉ, cái tên cầm thú này.

“Hôm nay không được, ta không có sức, không làm việc tay chân được đâu.”

Ta lập tức giấu hai tay ra sau lưng.

Triệu Nham lại móc ra hai quả trứng gà từ trong n.g.ự.c áo, thô bạo kéo cánh tay ta ra, nhét vào tay ta.

Mặt hắn đanh lại, hung dữ nhìn ta.

“Ăn đi, đừng để c.h.ế.t đói.”

Ta sững sờ một lát.

Trứng gà bây giờ là thứ hiếm có, chỉ có thể mang đi bán lấy tiền mua lương thực.

Ở nhà họ Triệu lâu như vậy, cũng chỉ được lên bàn ăn một lần.

Đó là vào dịp Tết.

Đương nhiên không có phần ta, chỉ có thể nhìn họ ăn.

Vẫn là Triệu Nham nhân lúc mẫu thân hắn không chú ý, lén gắp cho ta một đũa.

Giọng điệu chế giễu: “Ăn nhanh đi, nước bọt sắp chảy vào bát rồi kìa.”

Ta ăn ngấu nghiến xong, lại thèm thuồng nhìn hắn.

Trên khuôn mặt hơi sạm đen của hắn hiếm hoi hiện lên một chút đỏ ửng.

Hắn giơ tay ấn lên đỉnh đầu ta, ép ta quay mặt đi.

“Nhìn gì, đồ mặt dày.”

Chỉ là khi tay buông xuống, ngón tay cái lại vô tình nhẹ nhàng cọ qua má ta.

Khóe miệng hơi cong lên.

Không ngờ sau mấy tháng, hắn lại lén lấy trứng gà cho ta.

Nói thật, Triệu Nham đối với ta cũng khá tốt.

Trong nhà họ Triệu, chỉ có hắn là có thể nhìn thấy ta ăn không đủ no, ngủ không ngon giấc, y phục có mặc ấm hay không.

Chỉ là hắn là người ủng hộ Triệu Hòe và Nghiêm Lâm tuyệt đối.

Lời cảnh cáo hắn nói với ta nhiều nhất là: “Đại ca ta không thèm nhìn ngươi đâu, tốt nhất ngươi đừng có mơ tưởng đến y.”

Thật là ồn ào.

Nhìn hai quả trứng gà ta trên tay, ta nuốt nước bọt.

Không cần thì phí.

Một ngày không ăn cơm, hai quả trứng gà vào bụng cũng như đá chìm đáy biển, căn bản không thấy tăm hơi đâu.

Ta không kìm được l.i.ế.m liếm môi, còn muốn ăn nữa.

Quay đầu lại, ta thấy mắt Triệu Nham đỏ ngầu, hai mắt nhìn chằm chằm ta.

Ánh mắt đó như mãnh hổ nhìn con mồi, trông thật dữ tợn.

Ta lùi lại một bước: “À, ta đi giã gạo tiếp...”

Lời còn chưa dứt, ta đã bị hắn kéo lại, giam chặt trong vòng tay.

Giọng hắn có chút khàn khàn.

“Phương Tri Húc, Phương Tri Húc, cho ta cọ xát đi...”

Cảm nhận được vật cứng áp sát vào m.ô.n.g mình, cơ thể ta cứng đờ, không dám cử động.

 

 

back top