XUYÊN ĐẾN NĂM ĐÓI KÉM, TA BÁN MÌNH CHO NHÀ ĐỒ TỂ ĐỂ LÀM NAM THÊ

Chương 7

Khi cửa phòng bị đẩy ra, ta và Triệu Nham đồng thời giật mình.

Triệu Hòe giận đùng đùng đi vào, giáng thẳng một cú đ.ấ.m vào Triệu Nham.

Ta định lên tiếng, nhưng nhìn vẻ mặt hung dữ của hắn, ta đành ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Triệu Hòe đuổi ta ra ngoài cửa.

Chỉ để lại hai huynh đệ họ ở bên trong.

Phòng ốc vốn cách âm không tốt, nên dù đứng ngoài sân ta cũng có thể nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của họ.

Thật không thể tin được, Triệu Hòe đang tranh cãi kịch liệt với Triệu Nham, và lý do lại là ta.

Hắn túm lấy cổ áo Triệu Nham cảnh cáo.

“Ta đã nói không được động vào hắn, sao ngươi dám...”

Khác với sự kinh ngạc của ta, Triệu Nham lại có vẻ như biết điều gì đó.

Hắn lau vết m.á.u ở khóe miệng, trên mặt mang theo vài phần mỉa mai.

“Ngươi quan tâm đến hắn như vậy, Lâm ca biết không?”

Nhắc đến bạch nguyệt quang, cơ thể Triệu Hòe khựng lại một khoảnh khắc.

Vẻ mặt giận dữ ban đầu của hắn cũng dần tan biến.

Hắn ta hổ thẹn mở lời: “Chuyện của ta không cần đến ngươi phải quản.”

Triệu Nham lại cười: “Đại ca đừng quên, hắn không phải là của một mình ngươi.”

Triệu Hòe như bị chạm vào dây thần kinh nào đó, sắc mặt càng lúc càng âm trầm.

Hắn lại giáng thêm vài cú đ.ấ.m vào Triệu Nham, càng lúc càng hung bạo hơn.

Triệu Nham cũng không nương tay.

Hai người đánh qua đánh lại.

Mãi đến khi mẹ Triệu mượn dầu đèn trở về mới kéo họ ra được.

 

 

back top