XUYÊN ĐẾN NĂM ĐÓI KÉM, TA BÁN MÌNH CHO NHÀ ĐỒ TỂ ĐỂ LÀM NAM THÊ

Chương 9

Mẹ Triệu đi ra, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của ta, rốt cuộc bà cũng không đành lòng.

Bà khẽ thở dài.

“Ngươi về nghỉ ngơi đi, hôm nay không cần làm việc nữa.”

Ta gọi bà lại.

“Người không phải đến để đuổi ta đi sao?”

Bước chân rời đi của mẹ Triệu khựng lại.

Ban đầu, thấy Nghiêm Lâm rời đi, Triệu Hòe suy sụp.

Bà mới mua ta về làm thế thân.

Bà cũng sợ Triệu Hòe không dung thứ cho ta, nên đã kéo Triệu Nham cùng làm bức bình phong.

Làm như vậy, cho dù Triệu Hòe có cố chấp đuổi ta đi, cũng phải được sự đồng ý của Triệu Nham.

Nhưng đến nước này, ta lại trở thành nguồn cơn gây bất hòa giữa hai huynh đệ họ.

Mẹ Triệu thu lại vẻ ngạc nhiên trên mặt.

“Nhưng cái thời buổi này, nếu ngươi ở lại đây, ít nhất cũng có cơm mà ăn...”

“Nhưng ta rời đi mới là cách giải quyết tốt nhất, phải không?”

Mẹ Triệu nghẹn lời, không biết phải nói gì.

Ta biết từ mấy tháng trước, bà đã muốn đuổi ta đi.

Chỉ là vẫn không đành lòng.

Mẹ Triệu là một nữ nhân rất mạnh mẽ, cũng là một người mẹ rất tuyệt vời.

Sau khi trượng phu qua đời, bà bất chấp ánh mắt thế tục.

Dựa vào việc kinh doanh bán thịt, một mình nuôi nấng hai nhi tử trưởng thành.

Còn nhận nuôi cả Nghiêm Lâm bị lạc.

Bây giờ lại cứu ta, không để ta c.h.ế.t đói.

Một nữ nhân như vậy, ngay cả trong thời đại hiện đại mà quyền lợi nữ nhân rất cao cũng khó mà tìm thấy vài người.

Vì vậy, ta không muốn làm bà khó xử.

Ta mỉm cười với bà.

“Người yên tâm, ta sẽ không c.h.ế.t đói đâu.”

Thấy bà gật đầu, ta quay lưng vào phòng thu dọn đồ đạc.

Đồ đạc của ta thực ra không nhiều, chỉ có hai cái áo ngoài, hai cái áo trong.

Không đầy cả một cái bọc.

Tốt quá, tiểu gia ta ghét nhất là phải xách đồ lỉnh kỉnh.

Dọn dẹp xong, ta lấy một lạng bạc từ trong túi ra, đặt trên bàn trong phòng.

Hai huynh đệ nhà họ Triệu lúc này đã đi đưa thịt ở trấn, đều không có nhà.

Vừa hay không có ai cản trở ta rời đi.

 

 

back top