XUYÊN ĐẾN NĂM ĐÓI KÉM, TA BÁN MÌNH CHO NHÀ ĐỒ TỂ ĐỂ LÀM NAM THÊ

Chương 8

Mẹ Triệu nhìn những vết thương kinh hoàng trên người con trai, xót xa vô cùng.

Dù sao cũng là con ruột, không đành lòng trách mắng.

Vì vậy, bà đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ta.

Tối hôm đó, ta bị gọi đến để giáo huấn.

Bà ngồi dựa sang một bên, chỉ vào một chậu đậu lớn dưới đất.

“Nhặt đậu Phật, kết duyên Phật.”

“Gần đây lão đại và lão nhị đều không được yên ổn, tối nay ngươi hãy nhặt đậu Phật, giúp chúng nó xua đuổi tà khí.”

Đây là cách nói bóng gió rằng ta là tà khí.

Xem ra bà có ý kiến rất lớn về ta.

Đừng nói là bà ấy.

Nói một cách công bằng, nếu là ta.

Nếu hai nhi tử vì một nam nhân mà náo loạn đến mức này, ta cũng sẽ không vui vẻ gì.

Chỉ trách hai cái đồ phiền phức Triệu Hòe và Triệu Nham, không yên ổn tự dưng lại đi đánh nhau làm gì.

Cuối cùng người chịu tai họa lại là ta.

Nhìn chậu đậu đầy ắp, cả người ta đã c.h.ế.t đi một nửa.

Tối nay đừng hòng được ngủ.

Ta thầm thở dài một tiếng.

Trước đây là mẹ Triệu đã mua ta, cũng coi như cứu mạng ta.

Nếu không ta đã c.h.ế.t đói từ lâu rồi.

Chỉ riêng cái ơn này, ta vẫn luôn kính trọng bà.

Bà đã tức giận, cứ để bà xả hết cơn giận này.

Sau đó, ta cũng nên rời khỏi nhà họ Triệu thôi.

Ta cầm lấy cái sàng rỗng khác, nói với mẹ Triệu: “Người yên tâm, ta sẽ nhặt xong.”

Mẹ Triệu thấy ta đồng ý dứt khoát như vậy, những lời định nói đều nuốt ngược vào trong.

Bà cúi mắt gật đầu rồi đi vào phòng trong.

Ta nhặt đậu suốt cả đêm, cho đến khi trời sáng mới xong.

Ngồi xổm cả đêm, chân tay đã tê dại đến mức không thể đứng dậy nổi.

 

 

back top